Có ai đút cho con ăn giống vầy ko?

Thấy bạn nói về cách cho con ăn nên post bài này mình sưu tầm bên DĐ LCM cho các bạn đọc thử cho vui nhé :

" Mình thấy rất nhiều nhà (90%) có con nhỏ (ko biết có quá ko) cha mẹ, ông bà, oshin…kêu ca sao cho bé ăn khó quá (nhà mình cũng thế), nào là lười ăn, rồi ăn hay ọc, oẹ, ngậm…Và thế là bao nhiêu cách nghĩ ra miễn làm sao chén cơm, cháo, bột được chúng nuốt vào bụng. Mình xin khởi xướng kể ra mấy chiêu dụ dỗ trẻ con đảm bảo ko đụng hàng sau đây mà mình đã tận mắt chứng kiến ở nhà bạn mình (đọc xong chớ có học theo nhé ):
– Bố nổ sẵn xe máy cho con ngồi lên, cứ sau mỗi muỗng cơm mẹ hoặc bà đút là phải làm 1 vòng quanh chung cư thế là 1 bữa mất toi gần lít xăng.
– Nhà khác, chiều nào bà và cháu cũng leo lên xích lô đi lòng vòng (5.000vnd) thế là hết 1 chén cháo
– Nhà khác nữa, cứ phải canh chương trình Hugo trên HTV7 mới chịu ăn, mà Hugo chạy thì mới ăn còn khi mấy MC lải nhải là nó la um xùm.
– Còn Bạn mình mua sẵn mấy kg bịch nylon, bố phùng mồm lên thổi, mẹ đút. 1 muỗng cơm là phải đập bộp 1 phát (phải nổ thật to cơ ), thế là nó mới cười và nuốt. Sau mỗi bữa là đi quét rác muốn chết, còn miệng bố thì…ko thở được nữa.
– Nhà mình (đi làm về chứng kiến): ông đẩy xe, bà cầm gậy dài treo toòng teng cái áo làm cờ đi đằng trước vừa đi vừa hát: Cờ ko có xé áo ra mà phất…, còn bố đút cháo. Hết chịu nổi. "

Một trường hợp khác :

" Cứ tưởng con mình khó cho ăn nhất thế giới rồi vì mỗi bữa ăn dù sữa hay bột thì cứ hết 2h như thường (ấy là do mình quyết định ngừng cho ăn sau 2h chứ không thì chắc ăn hết ngày luôn) mà chỉ có 100 ml sữa hay bột thôi. Bé nhà em thì siêu ngậm, siêu phun và siêu mím miệng luôn. Nó mím chặt đến nỗi có cậy bằng thìa như dùng xà beng bẩy thì cũng không ăn thua. Cứ ăn được vài thìa thì nó giẫy đành đạch, nẩy tưng tưng trên ghế rơi cả xuống đất. Muốn cho bé ăn thì ông bà nội (đều trên 70 tuổi) phải dùng chân đá túi nylong lung tung khắp nhà như đá bóng cho nó nhìn hoặc ông nội ôm đàn oóc nhảy nhót múa may. Bố thì thổi kèn tò te tí te, con thì gào lên, mẹ thì lăm lăm cái thìa để nhét vô miệng con, bà thì lo giữ đầu bé để nó nẩy người lên khỏi rơi tự do vào thành ghế. Ôi trời, cứ mỗi bữa ăn đó om sòm hết cả hơi. Còn bà ngoại thì bê ghế của nó ra ban công rồi đeo bờm lên trông cho khác người và nhảy chồm chồm lên để nó lạ nó nhòm mà đút vô mồm. Người đi ngoài đường cứ tưởng bà ngoại có vấn đề gì trục trặc dây thần kinh cơ đấy."

Bài này ko biết từ WTT hay LCM nữa, copy lâu quá rồi quên mất. Con mình ko thuộc dạng dễ ăn, nhưng cũng ko đến nỗi khó ăn giống vậy. Lúc còn ăn bột thì nằm trên võng cho bà hay mẹ đút ăn. Khi con biết ngồi thì 2 mẹ con ra ban công hoặc mở ca nhạc cho con xem. Còn bây giờ đi học thì ăn ở trường, tối về nhà mẹ cho ăn thêm cháo. Mở đĩa múa lân hay baby einstein mà có hình xe lửa là xong tô cháo liền. Con ăn cháo thì nhanh, chứ ăn cơm thì …. hơn 45 phút cho nửa chén cơm. Phomai party cube thì có khi ăn liền 10 viên, khi thì có 1 viên mà đút hoài ko xong. Thời gian đầu, mỗi lần đút cháo mà con ăn ít hoặc ăn lâu là mẹ buồn ghê gớm. Còn bây giờ thì … Con ăn được bao nhiêu thì ăn, ko ăn cơm thì ăn xúc xích, phomai rồi uống sữa. Mẹ gầy, yếu sức, nuôi con cũng gầy gò, ốm yếu. Buồn ghê.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s