Muôn nẻo cafe SG

Muôn nẻo cafe SG
magnify
Lãng mạn cafe hẻm….



Chắc có lẽ Sài Gòn là nơi mà đâu đâu cũng có thể bắt gặp được quán café, từ sang trọng đến bình dân, từ thời thượng đến … chả có gì. Và cũng như thế, ở hẻm đường nào cũng có những quán café dựng lên tạm bợ bởi một tấm bạt, một cái bàn con con, vài ba chiếc ghế đẩu, và cũng từng ấy những chiếc ly. Nếu cái hẻm nào sang sang một tí – nghĩa là nằm cạnh một công ty, một cơ quan hay nói chung là một nơi làm việc thì cái quán café ấy cũng có vẻ tươm tất hơn. Còn nếu cái hẻm nằm trong khu lao động, khu dân cư thì quán café sẽ phản ánh đối tượng nó phục vụ ngay trên chính bản thân nó. Và café cũng thế, đa phần café hẻm làm gì hy vọng được là café nguyên chất hay 50-50 là café, 9 phần bắp, 1/2 phần nước màu và 1/2 phần còn lại mới là café. Chả trách có hôm nghe được mẩu đối thoại giữa người bán café và người đang uống café "Dạo này café lên giá hả bác, hôm trước con mới uống có 4ngàn một ly, hôm nay lên 5ngàn" – "cô thông cảm, độ này trời mưa hoài nên phơi bắp hổng có kịp" Ơn trời, ngụm café mới nuốt xong cái ực, ko thì phun ra mất!

Uhm, trưa nay cũng đi café hẻm sau khi đã nuông chiều bản thân bằng một giấc ngủ dài nguyên một buổi sáng – bỏ luôn bộ phim truyền hình đang theo dõi dở dang. Nắng – cái nắng giữa trưa cứ hừng hực, hanh nồng, ngồi trong bóng mát của ngôi nhà kế bên mà vẫn cứ cảm thấy nắng táp cả vào mặt. Một vài làn gió khe khẽ bay mang theo chút xíu mát và mang theo cả cái hương vị của cuộc sống đang diễn ra trong con hẻm nhỏ. Ly café đắng, đen và gắt bởi vì thừa biết nó được làm từ gì rồi, kệ, miễn sao nó vẫn được gọi là café. Từng muỗng, từng muỗng một và bình thản đến lạ lùng. Radio nhà ai đó đang mở một bài vọng cổ da diết, chợt bùng lên trong lòng nỗi nhớ nhà, nhớ quê! Làn điệu mượt mà, uyển chuyển mà bất cứ người miền Tây nào cũng đều biết đến từ thời còn tấm bé và dù có đi đến bất kỳ nơi nào đi chăng nữa thì cứ mỗi lần nghe giọng ai đó cất lên câu vọng cổ thì lại bùng lên nỗi nhớ quê hương. Và cái nắng hè hôm nay, ly café hẻm hôm nay hòa quyện vào câu hát làm mình suýt tí thì rơi nước mắt.

Nhớ biết mấy cái thuở còn thơ bé cứ mỗi buổi trưa là lại trốn ngủ đi chơi rong cùng lũ bạn hàng xóm, hay trèo lên chạc cây ổi sau hè nằm nghe hết cả một tuồng cải lương mà ngắm những giọt nắng xuyên qua tán lá xanh, mà nghe gió ru xào xạc man mác mùi hoa. Để rồi hết giờ ngủ trưa, mẹ trở dậy và … gọi con gái vào uống café với mẹ – uh, biết uống café từ dạo ấy. Thế đấy, hương café quyện với hương nắng, hương lúa, hương bùn đất những chiều lóc cóc theo chân mẹ đi thăm ruộng vẫn còn đọng lại nơi sống mũi cay cay. Hồi đó làm gì biết café nào là ngon café nào là dở, chỉ biết duy nhất một điều café mẹ pha là ngon nhất, đậm đà và ko hề ngọt. Rồi sau đó là những đêm trắng thức cùng cậu bên ly café đen nóng hổi mở căng mắt theo dõi những trận bóng đá – uh biết xem đá banh là do cậu tập tành. Và để rồi khi lớn lên, mỗi lần về quê đều thấy ly café mẹ pha sẵn để trên bàn. Và để rồi khi lớn lên, mỗi lần về quê trong balô đều có gói café Trung Nguyên dành riêng cho cậu.

Những ký ức, những kỷ niệm ấy lâu nay nằm yên ngủ bỗng chốc trở về nguyên vẹn khi nhấm môi ly café hẻm và giơ tay hứng những giọt nắng bên hiên nhà….

Café "bệt" Sài Gòn



Chọn chỗ ngồi hợp lý, nơi có bóng mát và tầm quan sát rộng, lấy tờ báo cũ trải xuống nền đất để ngồi "bệt" và cứ thế thưởng thức cà phê mà không cần quán xá. Người ta gọi đó là phong cách uống cà phê mới của một bộ phận giới trẻ Sài Gòn.

Ngồi bệt ngắm ngồi sang

Khu vực xung quanh Nhà thờ Đức Bà, quận 1, TP HCM, với công viên 30/4, những tòa nhà cổ kính xen lẫn hiện đại, thoáng đãng và mát mẻ là địa điểm đắt giá của các loại dịch vụ. Bởi vậy, quán cà phê Highland dưới chân tòa nhà Metropolitan, quán Highland cạnh Diamond Plaza hay cà phê Paris… lúc nào cũng nườm nượp khách ra vào.
Nhưng, cũng ở đó, ngày nào, Trung, nhân viên quảng cáo, cũng dành ít nhất 30 phút buổi sáng ngồi quán cà phê "bệt" quen thuộc trên đường Hàn Thuyên, TP HCM. Quán không có ghế ngồi, dĩ nhiên không có bàn. Khách đến được các nhân viên phát cho tờ báo cũ hay tờ quảng cáo và tự chọn chỗ ngồi. “Chúng tôi thường đùa, đây là quán cà phê lớn nhất Sài Gòn, vì mặt bằng là một phần của công viên 30/4”, Trung nói.

"Tiền thân" của quán cà phê bệt này là một quán cóc bên kia đường. Nhưng từ khi chủ nhà xây biệt thự, quán cóc trước cửa phải dọn đi chỗ khác. Một ý tưởng mới đã xuất hiện, anh chủ quán mua chiếc xe khách loại chín chỗ ngồi hiệu Mitsubishi cũ, tháo hết ghế, làm "trụ sở" bán.

Đường Hàn Thuyên cạnh công viên 30/4 được phép đỗ xe ôtô, giá vé chính thức là 5.000 đồng/lần, nghĩa là mỗi ngày "mở quán" anh chỉ phải bỏ ra một số tiền rất nhỏ. Trên xe luôn có hai người chuyên pha chế nước uống cho khách, anh chuyên thu tiền, còn lại là 3-5 người phục vụ. Xe gắn máy của khách chỉ việc đỗ trên vỉa hè công viên, hơn hẳn nhiều quán khác.

Đối diện với quán cà phê bệt là quán cà phê số 5 Hàn Thuyên khá nổi tiếng. Ngồi cà phê bệt bên này đường ngắm cà phê sang bên kia, với những bàn cao, ghế nệm, với laptop wi-fi, rồi bánh Pháp, bò Úc… không dành cho dân "túi lép"… bạn sẽ thấy những mặt đối lập, rõ nhất là ở hình thức.

Ngồi "bệt" ngắm xe cộ

Có thể nói, cà phê bệt Sài Gòn có điểm xuất phát từ đường Nguyễn Đình Chiểu, dọc Đại học Kiến Trúc, Đại học Kinh tế TP HCM.

Khoảng 8 năm trở về trước, quán tập trung bên cổng chính, sinh viên ngồi dọc vỉa hè Pasteur, lê la trước cổng Nhà Thi đấu Phan Đình Phùng. Từ khi nhà thi đấu được sửa lại, quán dời ra mặt đường Nguyễn Đình Chiểu, sinh viên giờ chỉ ngồi dọc tường rào. Khách của quán chủ yếu là sinh viên.

Nhiều người đã tốt nghiệp ra trường đi làm, nhớ chốn cũ cũng hẹn bạn bè về đây ngồi bệt, thoải mái duỗi chân trên nền xi măng. Không khí tại vỉa hè này khá ồn ào, một phần do xe cộ, phần khác đây là lối đi lại của sinh viên vào trường, nhưng hơn cả vẫn vì các sinh viên tập trung ở đây uống nước, ăn trưa.

Cũng vì ồn ào, nhiều lần công an khu vực qua đây dẹp quán, bà chủ biết chừng nên trang bị bàn pha chế khá "dã chiến": Một chiếc giỏ chứa tất cả đồ nghề chai lọ và một chiếc bàn gỗ xếp đôi. Khi nhác thấy công an, cứ kẹp tay hai món và chạy. Bà chủ quán bán mãi thành quen. Sinh viên chưa có tiền bà vẫn bán thiếu mà cũng chẳng muốn lập sổ nợ, chưa kể thỉnh thoảng vài cậu đến xin thuốc lá, bà cũng cho không.

Ngồi "bệt" ngắm nhiều thứ khác

Ngồi quán bệt ngắm phố phường, xe cộ, những tòa kiến trúc cổ xen lẫn, ngắm con người Sài Gòn tưởng như lúc nào cũng tất bật nhưng cũng có quán khách ngồi chẳng thể ngắm được gì, ngoài những chiếc lá vàng rơi. Nằm khuất bên đường Cách mạng Tháng 8 tấp nập, kéo dài từ Điện biên Phủ đến Ngô Thời Nhiệm là con đường Lê Ngô Cát vắng vẻ. Trên một đoạn đường ngắn có đến hai quán cà phê, dù có ghế con, nhiều khách vẫn thích ngồi bệt xuống đất.

Thanh niên Sài Gòn biết đến đường Lê Ngô Cát như một điểm hẹn "nhạy cảm" về đêm, cho nên đến khoảng 5 giờ chiều cả hai quán cùng dẹp hàng. Tiếc cho khách không thể ngồi lâu để ngắm hai hàng cây muồng vàng bên đường, buổi chiều thường rung gió, thả xuống những cánh vàng ươm.

Quán bệt trên đường Alexander de Rhodes ở quận 1, TP HCM, gần cà phê Báo Chí, lúc nào cũng đông khách. Chỉ trên cùng một đoạn vỉa hè, mà có đến hai nhà kinh doanh nhảy vào khai thác, chia ca theo sáng và chiều. Nhà kinh doanh buổi sáng có vẻ đầu tư hơn với vài ba chiếc ghế nhựa nhưng khách đến vẫn quen với phong cách phục vụ của quán buổi chiều, cứ trải giấy, trải bạt ra và "bệt".

Dọc đoạn đường này có hàng cây rất cao, tỏa ra bóng mát rộng. Huy, một "bệt khách" thường ngồi đây suốt buổi sáng. Anh ngồi đến khoảng 11 giờ, khi nắng lao xao tràn quanh chỗ ngồi, mới đứng dậy, về văn phòng làm việc tiếp. Buổi chiều, nhất là giờ tan tầm, con đường Pasteur trước mặt trở nên đông đúc, cũng là lúc quán đông khách nhất.

"Bệt" thể hiện điều gì?

Ngày càng có nhiều bạn trẻ sành điệu chọn cà phê bệt như một phong cách mới sau thời gian "chán sống" trong các quán cà phê ồn ào tiếng nhạc và ngột ngạt máy lạnh, khói thuốc… Hoa, 20 tuổi, đi xe PS mới nhất, tóc highlight, răng niềng sáng chói, ngồi bệt xuống đất trễ cạp quần có xăm hình con bọ cạp là một trong số đó. Cả tháng nay, ngày nào cô cũng ghé qua "ngồi đồng" ở cà phê bệt phố Hàn Thuyên cùng nhóm bạn vài giờ đồng hồ liền.

Nhưng đông nhất vẫn là dân làm việc văn phòng ở các công ty trong trung tâm quận 1 và giới sinh viên. Lan, cô nhà báo vẫn giữ thói quen mỗi chiều ra cà phê bệt trên đường Alexander de Rhodes, chia sẻ cảm giác: "Chỉ cách một làn đường Alex mà nhìn những ồn ào trên đường Pasteur như không phải dành cho mình, tự nhiên thấy thong thả hẳn". Có lẽ cũng chia sẻ những suy nghĩ này, mà nhiều phóng viên sau khi họp báo tại cà phê Báo Chí hay gần đấy cũng rủ nhau ra đây làm "bệt khách" mỗi chiều.
Theo Văn Hoá & Thể Thao

Souce : Box Thư Giãn – WTT

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s